Published On: Sun, Sep 15th, 2013

Kinh hoàng những vụ cha hiếp dâm con gái ruột

Những vụ án mà kẻ yêu râu xanh là chính cha đẻ nạn nhân khiến dư luận bàng hoàng và phẫn nộ.

Như đã đưa tin ngày 17/12 phản ánh đối tượng Trần Đình Báo, trú tại xã Yên Hồ, Đức Thọ, Hà Tĩnh xâm hại tình dục con ruột là cháu Trần Thị G (SN 1995).

Hiện nay, Báo đã bỏ trốn nhưng họ hàng vẫn phải cắt cử canh gác cháu G hàng đêm vì sợ kẻ loạn luân này quay lại báo thù. Nạn nhân đã phải nghỉ học bởi những tai ách do chính bố đẻ gây ra.

Kiếp nạn

Tưởng sau khi khai ra tất cả sự thật về người cha đốn mạt sẽ nhẹ lòng, sẽ thanh thản và các cơ quan chức năng sẽ vào cuộc nhưng hiện nay cháu G và gia đình rơi vào tình cảnh khủng hoảng, mất phương hướng. Ông Nguyễn Nhật Lệ (bác họ cháu G) chia sẻ: “Chuyện vỡ ra, làng trên xóm dưới đồn đại, hoang tin. Bạn bè trong lớp, trong trường cũng biết chuyện nên cháu G không chịu nổi áp lực đã bỏ học. Tình trạng tâm lý của cháu bất ổn! Chúng tôi thương cháu lắm!”.

Mấy hôm nay, G bỏ học hẳn, tâm trạng hoang mang, mắt thâm quầng. Cháu ít ở trong nhà mà ra nhà bà nội hoặc nhà bà ngoại, ít giao tiếp, sợ sệt. Nguyễn Văn H (học sinh lớp 11, học cùng trường với G) tâm sự: “G học rất chăm, lớp nào cũng đạt học sinh tiên tiến. G hiền lành, thật thà, sống chan hòa với bạn. Chúng cháu cùng xóm nên thường xuyên đi, về với nhau. Bây giờ bạn ấy bỏ học rồi. Tội nghiệp quá!”.

PV cùng anh Trần Đình Phong (chú ruột cháu G) đến nhà nạn nhân. Căn nhà nghèo nàn, trống hoác, lạnh ngắt. Phía ngoài dành để làm góc học tập cho 4 chị em với những cuốn sách, những chiếc cặp thiếu chủ. Bà Nguyễn Thị Hiền (60 tuổi, bà nội cháu G) không cầm nổi nước mắt, nghẹn ngào chỉ hàng chục giấy khen của cháu G nói: “Nó học giỏi, chăm ngoan, thương bà, thương em. Không ai ngờ, thằng cha hắn đốn mạt thế!”.

Kinh hoàng những vụ cha hiếp dâm con gái ruột - 1

Cháu G trong cơn đau đớn tột cùng.

Sau khi sự việc bại lộ, Báo đã bỏ trốn. Không ai biết tung tích đối tượng này ở đâu cả. Nhưng điều này lại khiến cho gia đình lo sợ tên ác dâm trở về trả thù. Ông Lệ nói: “Ai biết được hắn làm gì? Ai biết được hắn sẽ mò về lúc nào!?…”.

Vì vậy cả nhà cháu G nơm nớp lo sợ, cảnh giác, ăn không ngon, ngủ không yên. Chị Nguyễn Thị Kiên (vợ Báo) đờ đẫn: “Báo đi để lại vợ khờ, 4 con dại, bây giờ tui rất hoang mang. Rồi ăn cũng nỏ (không) có…”.

Đau thương

Hiện tại, các cháu thơ dại khi bữa được, bữa mất, một số bà con hàng xóm đang phải chung tay vào giúp đỡ gia đình cháu vượt qua cơn đau thương. Anh Trần Đình Phong đã có vợ con ở miền Nam phải trở về quê một tuần nay để lo cho cháu. “Tui xót xa và đau đớn quá. Cháu T đang sốc nặng, tâm trạng hoảng loạn, không biết điều gì sẽ xảy ra. Bản thân tui cũng hết sức khó khăn vì đang thất nghiệp” – anh Phong chia sẻ.

Mấy đêm nay canh chừng cho cháu ngủ, anh Phong phờ phạc, da xạm đen, người rộc đi… Khi mọi thông tin về Báo vẫn “bặt vô âm tính” thì nỗi lo như ma ám vẫn lơ lửng, đe dọa cuộc sống của gia đình chị Kiên nơi xóm nhỏ nghèo nàn.

Bà Nguyễn Thị Hiền cho biết thêm: “Năm 1993, Báo kết hôn với chị Nguyễn Thị Kiên. Năm 1995 sinh con gái đầu lòng là G. Ba năm sau sinh con gái thứ 2 là Tr. Hoàn cảnh gia đình khốn khó, Báo bỏ vào Nam làm ăn để mặc vợ con nheo nhóc. Khoảng năm 2004, Báo ôm về đứa con trai hơn một tuổi, tên khai sinh là Trần Nam (sinh năm 2003). Đó là kết quả những năm tháng bỏ nhà ra đi không tin tức. Không ai biết người đàn bà trong Nam sinh con cho Báo là ai? Hiện cháu Nam đã học lớp 1. Năm 2007, hai vợ chồng Báo lại có thêm cháu trai đặt tên là Trần Bắc. Gia cảnh đã nghèo lại rối như hẹ, con riêng, con chung lộn xộn…”.

Kinh hoàng những vụ cha hiếp dâm con gái ruột - 2

Chị Kiên. vẫn chưa hết bàng hoàng về cơn ác mộng xảy ra với gia đình mình

Theo bà Hiền, chị Kiên không phải người tinh ý, hơn nữa công việc đồng áng quần quật tối ngày nên không phát hiện ra trò đốn mạt của chồng.

Nói chuyện với PV, bà Hiền ôm cháu Nam (con riêng của Báo) trong lòng buồn bã. Mấy hôm nay, Nam cũng không đến trường. Chân cháu bị thương do ngã, chưa có tiền đưa đi trạm xá nên vết thương tấy đỏ, sưng vù vì nhiễm trùng. Bà Hiền nói: “Mấy bữa ni (hôm nay) cháu sang ở với tui, nhưng về lâu, về dài chẳng biết ra sao. Rồi đến nước bỏ học mất, hư hỏng mất. Tui không có điều kiện để nuôi cháu. Nếu được ai thương nuôi cháu thì tôi cũng phải bằng lòng thôi. Bây giờ tôi không biết phải làm thế nào? Tiền đâu mà nuôi cháu bây giờ?”, nói xong bà khóc.

Ở xã Yên Hồ, chuyện cháu G bị xâm hại tình dục và gia đình chị Kiên đang lâm vào cảnh bi đát, ai cũng biết. Nhưng thật buồn là chính quyền và các đoàn thể địa phương chưa có động thái gì giúp đỡ những con người đang cùng khổ này. Hiện tại cháu G và cả gia đình rất cần đến sự chia sẻ cưu mang của những tấm lòng bác ái.

Cô bé 15 tuổi bị cha ruột hãm hiếp nhiều lần

Duyến sai con gái đấm lưng cho mình rồi dùng sức mạnh để hiếp dâm con gái… Kể từ lần đầu tiên cho đến ngày bị bắt giữ, gã cha đồi bại này đã 7 lần dâm ô và hiếp dâm con gái.

Kẻ đồi bại Hoàng Văn Duyến lúc chờ tòa tuyên án.

Trước vành móng ngựa, vẻ bề ngoài của người cha ác thú của nạn nhân H.T.M. (15 tuổi), trú ở thị xã Sơn Tây, Hà Nội càng khiến cho những người có mặt trong phiên xử khó rộng lòng thương cảm. Đôi mắt gian gian, gương mặt xám ngắt và cùng với 2 cẳng tay “xăm trổ” kỳ quái đã phần nào lý giải bản chất con người gã.

Hoàng Văn Duyến (SN 1974, cùng địa chỉ trên) bị VKSND TP Hà Nội truy tố về tội hiếp dâm trẻ em. Đau lòng hơn, bị hại trong vụ án lại chính là con ruột bị cáo.

Bi kịch xảy đến với gia đình chị T.T.K. (vợ bị cáo) bắt đầu từ khi chị được mẹ đẻ chia cho một chút tiền từ việc bán đất. Cho rằng mẹ vợ “bất công” khi chỉ chia tiền cho vợ mình bằng với các chị em khác trong gia đình, Duyến sinh ra rượu chè và thường đánh đập vợ con.

Cũng trong khoảng thời gian ấy, gã thấy đứa con gái lớn của mình đang ngày một phổng phao nên nảy sinh ý đồ đồi bại. Chiều 2.5.2010, lợi dụng vợ vắng nhà, Duyến sai con trai (10 tuổi) sang đám cưới bên nhà hàng xóm gọi chị gái về đấm lưng cho bố.

Ở nhà, gã cởi trần nằm sõng soài ra giường đợi sẵn. Biết bố bị bệnh đau lưng nên M vô tư ngồi đấm lưng cho bố. Trong phút chốc, gã giật tay M. nằm xuống giường, rồi nằm đè lên người con gái mơn trớn khắp cơ thể. Bị bất ngờ nhưng M. vẫn cố sức vùng vẫy và chạy thoát. Sau lần bị cưỡng hiếp hụt ấy, M. càng sợ bố nhưng không dám “hé răng” cho bất kỳ ai biết chuyện, ngay cả với mẹ đẻ.

Dã tâm chiếm đoạt con gái bằng được, Duyến tiếp tục “giăng bẫy” M. bằng thủ đoạn đấm lưng. Và rồi cái ngày định mệnh cũng đã phải xảy đến. Sáng 22.5.2010, M. đang quét nhà thì bị bố gọi vào buồng như mọi khi.

Đoán biết ý đồ xấu xa, cô bé chần chừ không chịu liền bị Duyến quát mắng, ép phải lên giường. Như một con mãnh thú, gã chồm lên và dùng sức mạnh để hiếp dâm con gái… Kể từ lần đầu tiên cho đến ngày bị bắt giữ, gã cha đồi bại này đã 7 lần dâm ô và hiếp dâm con gái.

Đến dự phiên tòa sơ thẩm hôm qua (17.8), gia đình của H.T.M. chỉ có vẻn vẹn 4 người. Ngoài 2 mẹ con cô bé, người dì ruột, kẻ còn lại là gã cha đốn mạt.

Ngồi nép bên mẹ, cô bé rụt rè tố cáo tội ác. M. bảo rằng sở dĩ không dám nói cho mẹ biết chuyện ngay là vì lo sợ Duyến làm hại cả nhà và sợ mẹ không chịu đựng nổi tin “sét đánh”. Cái lý của cô bé như vậy là vì cách đấy mấy năm, chị K. đi khám, các bác sĩ kết luận chị bị suy tim. Giận dữ hành vi của bố, nhưng M. cũng rất thương mẹ và lo lắng về số phận gia đình nên em “cắn răng” chịu đựng sự tủi nhục.

Nhưng chuyện không như cô bé mong muốn, hết lần này đến lần khác, M. liên tục bị gã cha ác thú xâm hại tình dục. Phải đến mãi sau này, M. mới “bóng gió” nói cho mẹ biết. Từ đó, chị K. đã “để mắt” tới đứa con gái tội nghiệp nhiều hơn. Tối 4.8.2010, Duyến lại định giở trò đồi bại với nạn nhân liền bị chị K. phát hiện.

Đau đớn, ê chề lại bị bố đuổi ra khỏi nhà, M. bỏ chạy thục mạng sang nhà bà ngoại. Ngay tối đó, M. quyết định tố cáo toàn bộ hành vi loạn luân của bố đẻ với công an… Diễn tiến của vụ án đã được M. trình bày chi tiết với CQĐT. Các chứng cứ, giám định và nhiều tài liệu khác cũng đã được xem xét kỹ càng.

Hoàng Văn Duyến thực hiện hành vi bỉ ổi, vô đạo là rất rõ ràng. Thế nhưng khai báo lại sự việc ngay tại phiên tòa, M. có phần “ấp úng” với lý do: “Lâu quá rồi, cháu chán, cháu chẳng buồn nhớ nữa”!

Điều này cũng thật dễ hiểu, bởi kẻ đứng trước vành móng ngựa chính là bố đẻ của cô bé. Với nỗi đau đớn, tủi hờn mà M. đang phải gánh chịu thì dù bị cáo có bị xử phạt thế nào đi chăng nữa cũng không thể làm cô bé nguôi ngoai.

Có mặt ở phiên xét xử mới thấy Duyến không chỉ đây đẩy chối tội mà còn liên tiếp “ném” những ánh mắt hằn học về phía mẹ con nạn nhân. Lúc tòa rút vào nghị án, gã còn tranh thủ quay người lại buông lời oán trách vợ, con. Tuy đã cố ý nói thật khẽ để những người xung quanh không nghe thấy, nhưng kẻ đồi bại này đâu thể biết rằng “nhất cử nhất động” của gã đều bị mọi người có mặt trong phiên tòa nhận ra…

Phiên tòa kết thúc, Hoàng Văn Duyến đã phải trả giá bằng bản án chung thân. Tuy nhiên, với hành vi đồi bại và thái độ của gã, nhiều người cho rằng vẫn còn một “bản án” không tuyên. Đó chính là điều tiếng để đời!

Hà Nội: Cha loạn luân hiếp dâm 2 con gái ruột trong 10 năm không bị phát hiện

 

Tôi đến gặp người đàn bà bất hạnh trong căn nhà nhỏ hẹp ở khu phố cổ Hà Nội. Ngồi trước mặt chúng tôi là một người đàn bà gần 50 tuổi, khuôn mặt khắc khổ đen sạm, tóc điểm bạc. Đặc biệt, trên đôi mắt buồn sâu thẳm của chị, những dòng lệ uất hận đang chảy trên má.

“Là mẹ, nhưng tôi lại biết sau cùng…”

Chị tên là Nguyễn Thị H. (SN 1968) là mẹ của hai cháu Trần Thị L. và Trần Thị S.. Theo tố cáo của chị, cả hai cháu L. và S. đều bị bố đẻ là Trần Văn T. (SN 1968, ở thôn Tân Trung, xã Lương Sơn, tỉnh Thái Nguyên) hãm hiếp nhiều lần, trong một thời gian dài (?!).

Nghi an con gai gan 10 nam bi cha ruot gio tro doi bai

Cháu Trần Thị L. và PV

Tiếp xúc với chúng tôi, chị H. kể lại sự việc trong đau đớn tột cùng: “Ngày 2/6/2013, do nợ nần không có tiền chi trả, chồng tôi đánh tôi một cách dã man. Đây không phải là lần đầu tiên tôi phải gánh chịu những trận đòn tàn nhẫn của chồng. Bước đường cùng, tôi phải trốn xuống Hà Nội, nơi bố mẹ tôi đang sinh sống, còn cháu lớn hiện đang sống với cậu ruột ở Đông Anh (Hà Nội) hơn một năm nay…

“Vừa qua, ngày 4/6, con gái lớn gọi cho tôi nói: “Mẹ đi vắng là em con sẽ khổ. Ngày xưa con cũng khổ như em, nên con đã phải trốn khỏi nhà, bây giờ lại đến em cũng phải chịu đựng sự sàm sỡ của bố và cả những trận đòn kinh hoàng nữa. Cũng chỉ vì con sợ những trận đòn của bố mà bao năm nay con phải giữ kín những điều mà bố đã làm với con, nay lại đến em con thì con không thể chịu đựng được nữa. Cuộc đời con coi như không còn gì nữa, nhưng còn hai em của con…”. Nghe đến đây, tôi gào lên như một người điên trong cùng quẫn và bế tắc”, chị H. kể lại.

Trên khuôn mặt đau đớn tột cùng, chị H. nói trong tiếng nấc nghẹn: “Tôi không ngờ tôi lại là người sau cùng biết chuyện đau lòng này. Càng căm hận chồng bao nhiêu, tôi càng thương con bấy nhiêu. Ruột gan tôi như đứt từng khúc. Tôi tự trách mình làm mẹ mà không bảo vệ được con”.

Sau phút giây lấy lại bình tĩnh, chị H. cho hay: “Tôi là người ít học, nhưng nói điều gì phải là sự thật. Ngày mai, chị tới đây, tôi sẽ đưa chị tới nơi các con tôi đang trú ẩn, chị có thể nói chuyện trực tiếp với các cháu. Tôi muốn kẻ hãm hiếp các con tôi phải bị pháp luật trừng trị”.

Nghi an con gai gan 10 nam bi cha ruot gio tro doi bai

Cháu Trần Thị S.

Nỗi đau không tên

Đúng hẹn, sáng hôm sau tôi đến chở chị H. cùng đi gặp con gái lớn của chị, cháu Trần Thị L. (SN 1995). Trên đường đi, chị H. tâm sự với tôi những gì mà bấy lâu nay chị phải cắn răng chịu đựng. Chị bảo giờ là lúc chị phải vùng lên để giải thoát cho mình và các con. Chị H. bảo cháu L. rất nhát nên gọi cháu ra ngoài nói chuyện cho tiện.

Hình như đoán trước được lý do về sự có mặt của tôi, cháu L. cất tiếng chào tôi rồi cúi mặt xuống, trên khuôn mặt của cháu những giọt nước mắt tủi hận không ngừng rơi. Bản năng làm mẹ giúp tôi hiểu được cần phải tạo cho cháu một sự tin tưởng đối với người mà cháu đang đối thoại. Sau những lời hỏi thăm chân thành của tôi, cháu đã thuật lại quá khứ đau buồn của mình.

Cháu L. thổ lộ: “Năm cháu lên 9 tuổi (2004 – PV), mẹ cháu bị bệnh phải đi truyền hóa chất ở bệnh viện K Hà Nội. Trong thời gian mẹ nằm viện, cháu ở nhà với bố. Buổi tối đầu tiên xa mẹ, cháu lên giường đi ngủ. Thấy bố đến nằm cạnh, cháu không nói gì. Khi tỉnh giấc, cháu thấy bố lột quần áo của cháu và nói “cho bố nghịch tí”…

Sau đó bố làm chuyện người lớn với cháu, cháu đau đớn và vô cùng sợ hãi, nhưng không dám kêu mà chỉ biết khóc và tự mặc quần áo vào. Tới sáng, cháu tỉnh dậy thì lại thấy trên người không có mảnh quần áo nào, mặc dù cháu nhớ lúc đi ngủ, mình đã mặc quần áo. Từ sau buổi tối hôm đó, cứ mỗi tuần bố lại làm chuyện đó hai lần với cháu. Ngay cả khi mẹ cháu được ra viện, lúc nào không có mẹ, bố lại làm chuyện đó với cháu…”.

 Kể đến đây toàn thân L. run lên bần bật. Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng tôi vẫn không kiềm chế được cảm xúc của mình. Tôi phải trấn an chính mình và cháu L.. Sau vài phút im lặng, L. kể tiếp: “Khi cháu lên lớp 6, nhà cháu chuyển sang nhà mới, bố cháu tách cháu ra không cho cháu ngủ cùng với em mà phải ngủ riêng. Từ đó, ngay cả khi mẹ có nhà, bố vẫn làm điều đó với cháu vào lúc mẹ và cháu đã ngủ say. Đến lúc này cháu đã biết chống cự thì bố cháu tuyên bố: “Mày mà nói ra thì đời mày nhục”.

Cháu chỉ biết khóc và chịu đựng, mỗi lần bố làm điều đó bố đều nói câu “cho bố nghịch tí”, nên cháu sợ câu nói đó vô cùng. Lần cuối cùng bố cháu làm điều đó với cháu là vào tháng 5/2012, khi cháu đang ngủ say, lúc cháu tỉnh thì mọi chuyện đã xong. Sau đó cháu phải xin mẹ xuống bà ngoại ở, nhưng cháu không nói cho mẹ biết lý do vì sao mình đi khỏi nhà. Cháu đã hứa với lòng mình chôn chặt những ký ức đau buồn cho đến chết.

Tuy nhiên, đến ngày 4/6/2013, bố cháu lại làm điều đó với em cháu là Trần Thị S. (SN 1999) thì cháu không thể chịu được nữa. Cháu không ngờ bố cháu lại ác hơn cả cầm thú. Cuộc đời cháu coi như đã hết, nhưng còn em cháu, không biết em cháu sẽ sống ra sao khi phải sống bên người cha mất hết nhân tính. Có lẽ vì bố cháu hay đánh em, đánh dập đầu xuống đất, thậm chí còn giẫm chân lên gáy em nên em cháu không được thông minh.

Sau khi em cháu gọi điện kêu cứu, cháu nghĩ bố cháu cũng làm điều tồi tệ với em cháu nhiều lần chứ không phải một lần như em cháu kể, nhưng do bố cháu đánh đập dã man nên em không dám nói ra. Gia đình cháu giờ đây mỗi người mỗi nơi, cháu hận bố nên đã nói với mẹ làm đơn tố cáo hành vi độc ác mất nhân tính của bố”.

Kể đến đây, cháu L. khóc nức nở. Tôi phải nắm chặt tay cháu để giúp cháu bình tĩnh. Tôi bảo cháu hãy vứt bỏ sau lưng những quá khứ đau buồn và nhìn về tương lai vì còn nhiều điều tốt đẹp đang ở phía trước.

Chia tay với cháu L. tôi quay lại phố cổ (chúng tôi xin không nêu địa chỉ cụ thể – PV) để gặp cháu Trần Thị S. (SN 1999), con gái thứ hai của chị H.. Mặc dù chị H. đã giới thiệu tôi là bạn thân, nhưng cháu S. vẫn sợ hãi khi nhìn người đối diện. Cùng tâm trạng như cháu L. ngồi trước mặt tôi, cháu S. run bần bật, mắt nhìn xuống, vẻ sợ hãi. Đôi mắt thơ ngây của S. đang giàn giụa nước mắt khiến tôi vô cùng xót xa.

Nghi an con gai gan 10 nam bi cha ruot gio tro doi bai

Chị Nguyễn Thị H.

“Cháu căm thù bố, không muốn nhìn mặt ông ấy nữa”

Để cháu bớt sợ hãi, tôi liền rủ cháu ra Bờ Hồ ăn kem, thật may cháu S. đồng ý ngay. Trong lúc ăn kem, cháu S. đã nói cho tôi biết những thông tin động trời về người cha mất hết nhân tính của mình: “Gia đình cháu có ba chị em gái, chị cháu là người ngủ say nên nhiều lần khi tỉnh chị mới biết bố đang làm gì với chị. Còn cháu rất thính ngủ, khi bố mò vào giường là cháu biết ngay. Vì cháu là người bị bố ghét nhất và đánh nhiều nhất, có thể do cháu hay chống cự nên bố đánh rất đau. Ngày 4/6/2013, mẹ và chị cháu không có nhà.

Buổi tối bố vào giường cháu, sờ người cháu và nói “cho bố nghịch tí”. Cháu hét lên, cuốn chăn chặt vào người và chống cự nên bố phải đi ra. Bố đã làm với cháu ba lần như vậy. Không chịu đựng được, cháu gọi cho chị gái để cầu cứu vì cháu sợ vô cùng. Cháu rất buồn vì những chuyện như thế xảy ra với gia đình cháu, cháu căm thù bố, không muốn nhìn mặt ông ấy nữa…”.

Chị H. cho biết: “Hiện nay gia đình tôi rất khó khăn, mấy mẹ con mỗi người mỗi nơi để lánh nạn. Tôi đã làm đơn tới công an thành phố Thái Nguyên, tố cáo Trần Văn T. có hành vi đồi bại với con đẻ. Sau đó, cơ quan công an đã gọi chồng tôi và 3 mẹ con tôi lên lấy lời khai. Tuy nhiên, không hiểu sao sau đó chồng tôi lại được thả ra. Thậm chí chồng tôi còn dằn mặt mấy mẹ con tôi và nói, mẹ con tôi vu khống cho ông ấy (?!). Tôi vô cùng bức xúc, tôi chỉ mong pháp luật sớm trừng trị tên ác quỷ này và bảo vệ các con tôi”.

Trao đổi với PV. chị Nguyễn Thi H. cho biết thêm: “Ngày 5/6, sau khi gia đình tôi gửi đơn trình báo lên công an xã, công an xã đã chuyển đơn lên CATP Thái Nguyên và cơ quan này đã mời tôi, hai con gái và chồng tôi lên ghi lời khai. Nhưng kể từ hôm đó đến nay sự việc vẫn án binh bất động”.

Một điều tra viên thành phố Thái Nguyên (xin được giấu tên) cho biết: Cơ quan công an đã mời chị Nguyễn Thị H. và hai cháu lên viết tường trình lại toàn bộ sự việc, sau đó đã đưa cháu Trần Thị L. đi giám định. Hiện tại cơ quan công an đang điều tra thu thập chứng cứ sớm đưa vụ án ra ánh sáng.

Đồng Nai: Cha ruột hiếp dâm con gái liên tiếp trong 3 năm trời

 

Vụ án gây xôn xao này xảy ra tại xã Hố Nai 3 (huyện Trảng Bom, Đồng Nai). Đầu tháng 6, bà Mai (58 tuổi, Hố Nai, Biên Hòa) đã đến công an thành phố Biên Hòa tố cáo việc con rể Trịnh Văn Tấn có hành vi hiếp dâm con gái ruột là bé Ngân (sinh năm 2000).

Bà Mai cho biết: “Do đang dịp nghỉ hè, nên mẹ cháu Ngân đã đưa các con sang nhà ông bà ngoại chơi. Nhưng mới được 2 ngày, thì con rể bà là Trịnh Văn Tấn (40 tuổi, trú tại Hố Nai 3) liên tục gọi điện yêu cầu bé Ngân phải về. Thế nhưng, khi hắn ta chạy xe đến chở thì Ngân một mực không chịu về, mà sợ sệt chạy vào phòng trốn rồi khóc lóc van xin bà ngoại cho ở lại”.

Thấy cháu có biểu hiện khác thường, bà Mai gặng hỏi thì bàng hoàng biết được Ngân đã bị cha mình hãm hiếp nên rất hoảng sợ. Đau lòng hơn, bé Ngân còn cho biết, chuyện cha bắt cháu phải “chơi trò người lớn” đã diễn ra trong suốt ba năm nay. Có tuần, cháu bị cưỡng hiếp đến ba bốn lần, mỗi lần thỏa mãn cơn thú tính hắn đều đe dọa làm bé sợ không dám kể với ai.

Từ ngày chuyện người cha thú tính bị phanh phui, Ngân không mở miệng với người ngoài, ngay cả mẹ hỏi cũng không nói, suốt ngày chỉ lầm lũi trong xó nhà. Bà Mai cho biết, con gái bà đến với gã con rể bất nhân vào năm 2000. Thấy hắn tính nết hiền lành, có công việc ổn định nên chỉ vài tháng tìm hiểu, gia đình bà chấp nhận cho cả hai kết hôn. Cưới nhau xong, bà đồng ý cho Tấn về ở rể, tính đến nay đã có 4 mặt con, trong đó Ngân là con gái lớn.

Bà ngoại và mẹ bé Ngân vẫn bàng hoàng sau bi kịch vừa xảy ra.

180811_phap-luat_ham-hiep-con-ruot

Do nhà cửa chật chội, lại đông người, ít lâu sau, vợ chồng con cái Tấn thuê phòng trọ ở riêng. Nhìn cả nhà 6 người chui ra chui vào trong phòng trọ nhỏ xíu bà không khỏi chạnh lòng, nhưng bà cũng nghèo nên “lực bất tòng tâm”. Cách đây ba năm, Tấn tâm sự mình có tay nghề mộc, lại có mối tiêu thụ sản phẩm nhưng tiếc là không có vốn đầu tư. Thấy kế hoạch của con rể chắc thắng, lại vì muốn giúp con mua được cái nhà, nên bà quyết định mang sổ đỏ căn nhà đang ở đi cầm ở ngân hàng với giá 300 triệu đồng cho con rể mở xưởng gỗ làm ăn.

Thế nhưng việc làm ăn không tốt, thu không đủ chi, đến tháng lại toát mồ hôi chạy tiền trả lãi ngân hàng, cuộc sống thiếu trước hụt sau, tình cảm vợ chồng bắt đầu rạn nứt. Để có tiền trang trải sinh hoạt, người vợ phải xin làm công nhân một công ty gần đó, chấp nhận làm ca đêm để có thêm đồng vào đồng ra. Tiền lương ba triệu mỗi tháng của chị không thể trang trải được chi phí sinh hoạt và học hành của các con, buộc chị phải vay mượn lãi bên ngoài. Lãi mẹ đẻ lãi con, chẳng bao lâu, số tiền nợ lên đến hàng chục triệu.

Trong khi đó, Tấn lại nghĩ vợ đang phủi trách nhiệm, gặp khó khăn không cùng chồng “chung lưng đấu cật” lại còn tiêu pha hoang phí. Buồn chán, hắn tìm vào bia rượu giải sầu, khiến công việc kinh doanh ngày càng đình trệ.

Gia đình sống cảnh nặng nề, chồng rượu chè, vợ bỏ nhà đi, nợ nần vây hãm, con cái bỏ bê khiến tình hình ngày càng tồi tệ. Bà Mai đã khuyên rất nhiều nhưng xong rồi thì Tấn “ngựa quen đường cũ”. Thế nhưng, bà không thể ngờ lại có ngày đứa con rể bà từng hết lòng cưu mang lại gây ra tội lỗi tày trời như vậy.

Bà buồn bã nhớ lại: “Vừa được nghỉ hè, bọn nhỏ được mẹ nó chở về nhà ông bà ngoại chơi. Thế nhưng các cháu mới ở được 2 ngày thì nó (Tấn) gọi điện liên tục nói chở con Ngân về nhà gấp có việc. Nghĩ cháu đang nghỉ hè, về làm gì vội nên tôi bảo cứ để cho mấy đứa chơi thêm, song nó nhất quyết bắt chở về. Một lúc sau, nó lại gọi điện bảo: “Ba, mẹ phải chở các cháu về ngay, không chở được thì con lên chở”. Thấy thái độ vô lý của con rể, bà bực mình lên tiếng: “Hôm nay không về thì mai chúng nó về, ở nhà ông bà chứ ở với ai mà phải sợ”. Nghe xong Tấn vặc lại: “Không cho nó về thì đi khỏi nhà luôn, đừng có về nhà này nữa” rồi cúp máy. Cứ thế, một buổi chiều nó gọi điện thoại liên tục bắt đưa con bé về””.

Bà Mai rất bực nhưng sợ các cháu bị con rể đánh đòn oan nên chồng bà cũng phải chở các cháu về. Bé Ngân cũng soạn đồ ra về bình thường, nhưng khi vừa ra khỏi nhà cháu lại chạy ngược vào phòng trốn, gọi thế nào cũng không ra. Bà Mai chạy vào trong xem thì thấy cháu nằm co ro sợ sệt trên giường vừa khóc vừa xin: “Bà cho cháu ở đây đi, sáng mai cháu về”.

Ngạc nhiên trước thái độ của Ngân, bà hỏi vì sao thì cô bé trả lời: “Cháu sợ ba lắm. Ba toàn bắt cháu cởi quần áo để ba nằm lên người”. Lời cháu nói như sét đánh ngang tai, bà Mai gặng hỏi thì được biết, từ cuối năm 2011 đến nay, cứ khoảng 1h sáng, khi mẹ đi làm, các con ngủ say là Tấn lại sang giường con ruột để thực hiện hành vi đồi bại.

Mỗi lần như vậy, cháu Ngân thường sợ hãi và định bỏ chạy thì Tấn hù dọa, nếu mách chuyện đó với ai thì cha sẽ giết. Nghe cháu nói, bà Mai vay tiền hàng xóm đưa cháu đi bệnh viện khám thì quả thực cháu đã bị xâm hại tình dục, lúc này, bà mới làm đơn lên cơ quan công an tố cáo sự việc.

Theo bà Mai, việc bé Ngân bị cha lạm dụng tình dục nhiều cũng có một phần lỗi của mẹ bé. Bà kể, từ ngày mở xưởng mộc, gia đình Tấn dọn về sống ngay trong xưởng. Phần lớn diện tích phía trước khu đất để sản xuất, chỉ một phần phía sau ngăn lại làm chỗ ăn ở sinh hoạt của cả gia đình. Nhà có 6 người, phải kê hai giường ngủ trong một phòng, bên này là giường của vợ chồng Tấn và 2 người con nhỏ, còn bên kia là giường của Ngân và em gái. “Vợ nó thì thường làm việc ca đêm, về là ngủ vùi không chịu để ý đến những đứa con mình”, bà Mai nói.

Bà Mai nhớ lại, vào năm 2011, con bà có phát hiện Tấn sang giường bé Ngân nằm ngủ, nhưng lại nghĩ do chồng say rượu ngủ nhầm. Thậm chí hôm sau ngủ dậy, đứa con có mách: “Đêm qua ba vào ngủ cùng giường cứ sờ khắp người con” thì người mẹ vẫn vô tâm chẳng nghĩ ngợi gì”.

Cách đây 2 tháng, cô bé lại nói với mẹ: “Hồi tối ba bắt con cởi quần áo ra”, chị vẫn không để ý. Hôm sau, chị đưa chuyện kể lại với chồng thì Tấn mắng át đi: “Tui là cha nó, là người chứ đâu phải là thú mà lại làm như vậy”. Thấy chồng nói thế nên chị không chút nghi ngờ.

Bà Mai cho biết gã con rể đã bị công an bắt, xưởng gỗ ngừng sản xuất, nợ nần ngày càng nhiều. Rồi đây khi hạn đến, bà chưa biết lấy đâu ra khoản tiền 300 triệu để trả. Ôm đứa cháu tội nghiệp vào lòng bà rớt nước mắt tâm sự: “Nếu như mẹ nó quan tâm đến con cái thì có lẽ chẳng có chuyện gì xảy ra như ngày hôm nay”.

Tổng hợp theo Tinmoi

Plugin from the creators of Brindes :: More at Plulz Wordpress Plugins
Friend: tai game java - Game Mobile - game mobile online